Anh không còn nữa, mẹ con em biết sống sao?

Trên chiếc giường nhỏ ọp ẹp, chị ngồi ôm 3 đứa con mà khóc lặng bên cạnh người chồng bệnh tật đã vào giai đoạn nguy hiểm. Ở một góc nhà, ông nội của 3 đứa trẻ nay đã gần 80 tuổi nhưng đôi mắt cũng đỏ hoe nhìn con bất lực.

Trở về thăm gia đình anh Phạm Văn Bình và chị Vũ Thị Yên (Đội 7, Minh Sơn, xã Yên Chính, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định) từ xa chúng tôi đã nghe thấy tiếng khóc hờ của người vợ gọi chồng xen trong tiếng quấy khóc vì đói của lũ trẻ. Vừa ở viện về nhà được mấy hôm, sức khỏe anh Bình yếu hẳn bởi khối u đã mọc to. Kết quả xét nghiệm, chụp chiếu gần đây nhất khối u đã thành chùm với kích thước từ 8-10cm.

anh-khong-con-nua-me-con-em-biet-song-sao

Từ ngày đi viện về, sức khỏe của anh Bình yếu hẳn nên gần như không làm được gì.

Mặc dù rất mệt nhưng anh Bình vẫn cố nói chuyện được với tôi dăm ba điều: “Anh được chuẩn đoán bị u tiểu khung và đã thực hiện phẫu thuật 2 lần vào năm 2011 và đầu năm 2014 tại bệnh viện Việt Đức. Tuy nhiên gần đây anh lại thấy mình đau nên đã đi khám, bác sĩ cho biết khối u đã mọc thành chùm, dày 2 lớp với kích thước to nhất là 10cm và có chỉ định mổ nhưng hoàn cảnh gia đình không có tiền nên anh xin về nhà”.

Một nách lo cho 3 đứa con, chị Yên không biết vay đâu ra tiền đi chữa trị cho chồng.

Một nách lo cho 3 đứa con, chị Yên không biết vay đâu ra tiền đi chữa trị cho chồng.

3 đứa con còn nhỏ dại đã phải tự chăm nhau trong những ngày bố mẹ đi viện. 

3 đứa con còn nhỏ dại đã phải tự chăm nhau trong những ngày bố mẹ đi viện.

Lắng nghe chồng kể chuyện, chị Yên cứ sụt sùi khóc mãi không thôi rồi giục đứa lớn năm nay lên 8 đưa hai em nhỏ ra ngoài chơi. Nhẹ nhàng nâng chồng dậy uống hớp nước, chị bộc bạch: “Vợ chồng chị lấy nhau vẫn còn là nhà lợp tranh, lợp rạ, rồi mấy năm trước xin được ngói cũ của một gia đình trong xã mới lợp được mái nhà này để che mưa, che nắng. Anh chị cũng cố gắng lam làm để nuôi dạy các con nhưng không ngờ anh đổ bệnh”.

Cậu bé Minh 1 tuổi được 2 chị trông, nhưng cũng có lúc phải ngồi chơi 1 mình ngoài sân.

Cậu bé Minh 1 tuổi được 2 chị trông, nhưng cũng có lúc phải ngồi chơi 1 mình ngoài sân.

 Cậu bé Minh 1 tuổi được 2 chị trông, nhưng cũng có lúc phải ngồi chơi 1 mình ngoài sân.

Bỏ dở câu nói, cả hai vợ chồng cùng nhìn nhau mà nước mắt giàn giụa. Đứa con lớn của anh chị năm nay mới lên 8 tuổi đã phải thay bố mẹ ở nhà chăm cả 2 đứa em còn nhỏ dại. Đứa thứ hai vừa mới lên 3 nhưng chưa nói được lời nào nên chỉ ậm ự mỗi lần muốn cái nọ, cái kia. Còn bé út vừa tròn 1 tuổi nhưng vì bố mẹ đi viện, không có ai chăm sóc nên em thường xuyên phải chơi một mình.

Mỗi lần em đói mà mẹ không có nhà, bé Hường (3 tuổi) lại xúc nước lọc cho em ăn.

Mỗi lần em đói mà mẹ không có nhà, bé Hường (3 tuổi) lại xúc nước lọc cho em ăn.

Cảnh nghèo, đông con, chồng lại bệnh tật khiến chị già hơn nhiều so với tuổi. Lấy tay quệt ngang dòng nước mắt, chị tiếp lời: “Bệnh của anh giờ vào giai đoạn cuối rồi em ạ. Hàng ngày nhìn anh đau đớn mà 4 mẹ con chị chỉ biết ngồi nhìn thôi. Chị không biết làm gì để cứu chồng chị trong lúc này cả, các con nữa, chúng còn quá nhỏ để mất bố lúc này”.

Ngồi bó gối ở một góc nhà, ông Phạm Văn Đăng (bố anh Bình) cứ trầm ngâm không nói chuyện rồi lại khóc. Nước mắt không túa ra ào ạt nhưng nghe sao nghèn nghẹn bởi ở cái tuổi đã gần đất, xa trời nhưng ông vẫn phải khóc. Thương con, xót cháu, ông than: “Sao ông trời không bắt tôi đi mà lại chọn thằng Bình cơ chứ. Nó còn vợ, còn 3 đứa con nhỏ rồi chúng sẽ ra sao?. Tôi thật thấy đau lòng quá”.

 Vết sẹo dài cho 2 lần phẫu thuật trước của anh Bình.

Vết sẹo dài cho 2 lần phẫu thuật trước của anh Bình.

Vết sẹo dài cho 2 lần phẫu thuật trước của anh Bình.

Thi thoảng gượng dậy được, anh Bình lại ôm chặt con vì sợ một ngày không xa sẽ không còn ở bên cạnh chúng.

Thấy ông khóc, con bé Duyên lại cắp thằng út lật đật đi vào ngây ngô không dám hỏi. Còn con bé Hường vì không nói được nên dậm chân ra hiệu không vui bắt ông nội phải cười. Nhìn các cháu, ông khẽ vòng tay ôm chúng vào lòng mà nghe đắng chát. Bố chúng đau, phải nằm đấy chờ chết, rồi 3 đứa cháu của ông sẽ sớm rơi vào cảnh mồ côi… Vừa kịp nghĩ đến đây, ông lại ghì chặt chúng mà khóc như để tìm nơi bấu víu cho cái thân già không biết đến bao giờ sẽ ra đi.

Nhìn con trai bệnh tật, ông Đăng chỉ biết ngậm ngùi ngồi ở góc nhà.

Nhìn con trai bệnh tật, ông Đăng chỉ biết ngậm ngùi ngồi ở góc nhà.

Hoàn cảnh của gia đình anh Bình, chị Yên khiến ông Nguyễn Ngọc Tuyến – trưởng thôn Minh Sơn, thấy vô cùng ái ngại: “Vợ chồng anh Bình là gia đình đặc biệt khó khăn của thôn, xã và đang nằm trong diện hộ nghèo. Về căn bệnh của anh Bình chúng tôi đều biết, tuy nhiên cũng chỉ biết đến thăm hỏi và động viên thôi, còn tiền nong thì không có. Điều đáng ngại đó là 3 đứa con còn quá nhỏ, không biết chúng có đủ cơm ăn và được đi học không nếu như một mai bố không còn nữa?”

Các con còn quá nhỏ khiến ai cũng lo lắng cho tương lai của các cháu.

Các con còn quá nhỏ khiến ai cũng lo lắng cho tương lai của các cháu.

Biết rõ nhất về căn bệnh của chồng, chị Yên hoàn toàn bất lực, những chỗ hỏi vay được chị đã vay hết cho 2 lần phẫu thuật trước, giờ đành chấp nhận ở nhà nhìn chồng kiệt quệ từng ngày. Nhà không còn đến 1 đồng tiền, cả 3 đứa con được hôm đói, hôm no nói gì đến việc thuốc thang, chạy chữa. Lời sau cùng nói với tôi, chị vẫn cứ khóc ngất: “Anh ấy mà bỏ đi thì 4 mẹ con chị biết sống sao hả em? Các con chị còn bé quá, sao ông trời nỡ bắt chúng sớm cảnh mồ côi cha, mẹ thì nghèo khó”.

Theo Dân Trí

Từ khóa: